XƠ MƯỚP VÀ KÝ ƯỚC TUỔI THƠ
Có những thứ rất nhỏ, nhưng chỉ cần nhìn thấy là ký ức quay về. Xơ mướp là một trong số đó.
Ngày xưa, ở nhà quê, xơ mướp không phải để mua. Chỉ là trái mướp để già trên giàn, phơi khô rồi tách ra dùng. Đơn giản, tự nhiên, không có gì đặc biệt.
Trong căn bếp củi, lúc nào cũng có một miếng xơ mướp treo ở góc. Dùng để rửa chén, cọ nồi, lau những thứ lặt vặt. Mùi khói bếp, mùi nước, và cảm giác thô ráp của xơ mướp – tất cả quen thuộc đến mức không ai để ý.
Không mềm như bọt biển bây giờ, không màu sắc, không hình dáng bắt mắt. Chỉ là một thứ mộc mạc, nhưng bền và đủ dùng.
Ngày ấy, mọi thứ đều được tận dụng. Không có nhiều lựa chọn, nên người ta dùng những gì có sẵn. Và từ đó, hình thành một cách sống rất giản dị – không dư thừa, không cầu kỳ.
Bây giờ, xơ mướp gần như biến mất khỏi căn bếp, nhường chỗ cho những thứ tiện hơn, hiện đại hơn.
Nhưng mỗi khi bắt gặp lại, vẫn có một cảm giác rất riêng. Không phải vì nó đặc biệt, mà vì nó gắn với một thời mà mọi thứ đều chậm hơn, nhưng lại đầy đủ theo một cách rất khác.
